Buổi tối giáo chủ ca ca tỉnh, ta bảo Tử Du bày ra một bàn lẩu. Cắp theo con thỏ nhãi ranh, Tử Du Tiểu Mai Tử Vi cùng sư huynh hai khẩu, cả nhà khí thế ngất giời, ăn đến độ mồ hôi như tắm.
Về phần giáo chủ ca ca, Tử Du cũng từng cẩn thận hỏi qua, kết quả một câu nói của giáo chủ ca ca, làm Tử Du lườm ta nguyên bữa.
Giáo chủ ca ca cười đến vô cùng thành thật mà nói, “Ta ư, kỳ thực ta là thân thích của Thanh Hòa ấy mà.”
Thực ra ta với sư huynh giống nhau, thích ăn cay, phi thường thích ăn cay, thế nhưng từ sau khi bị Ngự Vương đè xuống, vì chút nguyên nhân, đề phòng bị nhiệt, nên không thể ăn được nữa.
Liếc mắt trông thấy giáo chủ ca ca không dấu vết đoạt lấy tương ớt trong tay sư huynh.
Ta ngay tức thì sáng tỏ, sau đó liền giương mắt tròn xoe nhìn sư huynh, nhìn đến mức hắn dựng lông khắp người, “Chuyện gì thế?”
“Không có gì.”
Sư huynh! Té ra nhiều năm như vậy, huynh chính là một tên nằm dưới!
Ta bị hơi nóng bốc lên, đột nhiên nhòe cả hai mắt, trong lòng ta, không có người nào có thể hùng mạnh hơn sư huynh, ngay cả Ngự Vương cũng thế.
Nhưng mà sư huynh như vậy, thậm chí đã chục năm vẫn chẳng thể trở mình.
Ta ngóng về tương ớt vài năm chưa đụng tới. Dường như vừa ý thức được một sự thực cực kỳ tàn nhẫn, đột nhiên lòng cảm thấy buồn đau muôn phần.
Suốt bữa cơm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998894/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.