Dọc đường đi.
Dạ trắng trợn thổi phồng hắn với tư cách oán linh ngàn năm, địa vị trong đám quỷ hồn cao đến thế nào.
Còn nói hắn chỉ đứng trước cửa Chính Đức hô lên một tiếng, lập tức có hơn ngàn oan hồn bay ra, đi tìm huyết thạch cho hắn.
“Trong hoàng cung đâu đâu chả có người chết oan. Tiểu thái giám bị chủ nhân đá chết, tú nữ bị thị vệ làm nhục hại chết, hoàng phi tâm cơ kín kẽ, cung tỳ uổng mạng mỗi khi thay đổi triều đại…”
Dạ mặt tươi hơn hớn, giương nanh múa vuốt nói, “Cảnh tượng đó quả thực là tiền vô lai giả, hậu vô cổ nhân1, ngoạn mục vô cùng, có thể xưng là nhất tuyệt nha…”
Ta quyết định tiếp tục giả bộ như không biết hắn đang huênh hoang khoác lác, cố ý làm vẻ mặt sùng bái, tiếc hận nói, “Tiếc quá đi mất. Cảnh tượng kinh hãi như vậy, làm sao ta lại không thấy được nhỉ.”
Dạ ho khan một tiếng, quanh co nói lấp liếm, “Thì ngươi đang bị con mụ kia ăn hiếp mà, trông thấy làm sao được.”
Ta không nín được phì cười, ngoảnh đầu đi.
Về đến Ngoại Ti Tỉnh trời đã tờ mờ sáng, Dạ sợ Quan m, liền bay tọt vào theo cửa sau.
Từ đằng xa, ta đã thấy đại đường đèn đuốc sáng trưng, Tử Du Tiểu Mai đi tới đi lui đảo như rang lạc.
Ngoài dự liệu chính là, Ngự Vương tịnh không hề tới, chiếm đoạt sập quý phi của ta, ấy lại là sư huynh.
Ta đang chực chạy vào, Tử Du lại túm chặt ta,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998890/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.