“Ngươi buông ta ra!”
“Đại nhân không vui à?” Dạ cúi đầu ghé sát vào sau tai ta, bất mãn nói, “Bắt một kẻ chuyên ở dưới như ta phải đè ngươi, ta cũng đâu có vui vẻ gì.”
Ta cười lớn một tiếng, “Vậy đến lượt ta đè ngươi.”
Dạ cười, buông ta ra, trôi sang bên cạnh, “Ngươi không thể chạm vào ta… Chỉ có thể là ta đè ngươi thôi.”
Ta vội vàng bò dậy, kéo chặt vạt áo, kinh hồn chưa định mà co lại một góc giường.
“Hồng bao muốn cái gì.”
Dạ bĩu môi, “Cái ta tức chính là cái này. Căn bản ngươi chả biết ta muốn điều gì hết.”
Dứt lời nâng tay áo, làm bộ lau nước mắt, “Đại nhân nhẫn tâm, chẳng để ý ta một chút nào.”
Điệu bộ của hắn khiến cho ta dở khóc dở cười, “Ngươi giống oán linh chỗ nào chứ, đây phải là oán phụ…”
Dạ nhìn ta, liếm xuống khóe miệng một cách đặc sệt yêu nghiệt, ta kinh diễm phát run, lập tức nổi sạch da gà.
“Ai nha. Thì ra là có niềm vui mới. Hèn chi ngươi ứ thương ta rồi.”
Dạ bay tới, ngồi xuống cạnh ta, duỗi tay điểm điểm tử minh châu ta đeo trước ngực.
Tử minh châu phát ra một luồng tử quang, dạ rút vèo tay về. Líu lưỡi nói, “Dĩ nhiên có tiên khí.”
Ta sờ sờ minh châu, “Từ sau khi gặp con thỏ nhãi ranh, ta toàn gặp phải mấy… thứ kỳ quái.”
“Trước đó cũng từng gặp đấy thôi.” Dạ lại bắt đầu bay tới bay lui trong phòng, “Chỉ là đại nhân chưa từng hoài nghi chúng không phải người… Tỷ như con bé Tiểu Thúy vừa tới phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111964/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.