Ta còn chưa kịp phản ứng lại, thiếu niên đã dí sát cái mặt qua, vóc người hắn thấp hơn ta nửa cái đầu, lúc này đang ngước mặt nhìn ta, vẻ mặt kiều mỵ, “Quý đại nhân, ngươi thấy ta rất đẹp có phải không.”
Tiếp theo hắn tự mình giật vạt áo, lộ ra da thịt mờ mờ, nhưng lại cực kỳ nhẵn nhụi tinh tế.
Ta cúi đầu nhìn xương quai xanh mê người của hắn, nuốt nước miếng đánh ực, “Ta… Ngươi… Ngươi muốn làm gì.”
“Đại nhân không muốn ta sao? Đừng ngại mà, ta đã phù phép rồi, không ai nghe thấy đâu.”
“Nghe… Nghe… Nghe cái gì…”
Một cái chân của hắn đã ngoắc ngay vào người ta, không nhanh không chậm mà cọ xát, “Đại nhân còn giả ngu. Thật chẳng có ý tứ.”
“Ô oa!”
Ta quả thực muốn khóc, không tự chủ đẩy phắt hắn ra, chật vật lui về sau, kêu khóc nức nở, “Đừng động vào ta! Ta… Ta!”
“Đại nhân? Đến đây nào ~” mắt thấy vuốt sói lại quờ tới.
Ta đã hết đường lui, dưới tình thế cấp bách, cũng chẳng thèm sĩ diện nữa, “Ta cũng là ở dưới!”
Thiếu niên lập tức dừng động tác, thu hồi nụ cười quyến rũ, vẻ mặt âm trầm, sắc mặt càng thêm trắng bệch, “Sao ngươi không nói sớm! Hừ! Uổng cho Ngự Vương kia đối với ngươi vâng lời răm rắp, thế mà ngươi lại ở dưới hắn! Cao vậy mà toi cơm. Chẳng tiền đồ gì sất.”
Ê, ngươi còn nói ta?
Cái gì gọi là Ngự Vương đối ta vâng lời răm rắp? Ta bỗng nhiên nổi hết cả da gà.
Nào biết hắn nói xong, thì đột nhiên giận dỗi xông lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111959/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.