Nút trên xong thì đến nút dưới, cũng là thuận lý thành chương1 mà thôi.
Chẳng mấy chốc hai mắt ta đã tối sầm, mê man thẳng đến sáng hôm sau.
Giữa cơn nửa mê nửa tỉnh, ta mơ mơ màng màng vươn tay sờ soạng bên người.
Chạm ngay vào một mảng giường lạnh lẽo. Ta giật nảy mình, kinh hoàng ngồi bật dậy.
Trời ạ!2
Ta đang làm gì thế này…
Tự nhiên đi sờ xem hắn còn ở hay không.
Không phải động tác này chỉ vợ chồng già mới có hay sao…
Quệt quệt mồ hôi lạnh trên đầu. Ta cuống quít mặc cho xong quan phục.
Còn nhớ lần đầu bị Ngự Vương đè xuống, phản kháng khi ấy thật sự kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.
Nhưng chớp mắt, ba năm đã câm lặng trôi qua.
Thậm chí ta còn không biết bắt đầu từ khi nào… đã biến thành bộ dạng thế này rồi…
Mười sáu tuổi, ngày đầu tiên trở về hoàng cung, ta liền cùng Ngự Vương kết thù kết oán.
Khi đó, ta mới từ chỗ phụ hoàng xa lạ, biết được thái tử điện hạ là một si nhi.
Phụ hoàng nằm bệt trên giường bệnh nói cho ta, ngươi nên hiểu chuyện rồi, phải biết rằng mẫu thân ngươi thân phận thấp hèn, nếu ngươi không phải một nam hài, không có khả năng trẫm cho ngươi sống đến tận giờ. Ngươi là ca ca của thái tử, sau này hãy đi theo hắn, không được để hắn chịu một chút thương tổn nào.
Sau lại không hề nhìn ta thêm một cái, chỉ lệnh cho thái giám tổng quản mang ta đi gặp thái tử.
Ta không nói một lời theo sát sau lưng tổng quản,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111951/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.