Khang vương phi nằm trên giường làm thế nào cũng ngủ không được, chỉ cần nhắm mắt đầu óc lại nhớ đến gương mặt Vũ Đức Hoàng đế, anh tuấn uy vũ, dù cười nhạt, nhưng lại mang theo bễ nghễ thiên hạ, uy nghiêm trời sinh, làm người ta phải ngước nhìn, để cho nàng không tự giác dõi theo, nàng không nhịn được thở dài, xoay người, bên cạnh truyền đến giọng nói dịu dàng của Khang vương, “Sao vậy, không ngủ được? Ta ôm nàng ngủ.”
Khang vương vẫn như trước kia, vẻ mặt dịu dàng, diện mạo tuấn tú, nhưng khi nàng nghe được những lời này lòng chỉ cảm thấy nó quá yếu đuối.
Rốt cuộc nàng sao vậy?
Tại sao Khang vương từng nhìn thấy nho nhã ôn hòa như thế, nhưng bây giờ lại cảm thấy mỏng manh vô năng đến vậy?
Khang vương nhìn sắc mặt u ám của Khang vương phi, lòng bỗng lạnh lẽo, những lo lắng mới được áp xuống lại dần dần dâng lên, lời nói Đức Vũ Hoàng đế hình như vẫn còn văng vẳng bên tai, y cũng chỉ là một phế đế! Đừng nói đến thê tử, ngay cả mẫu thân ruột thịt còn do dự nữa là!
Nghĩ như vậy trong lòng cũng vơi bớt đi chút ít, Khang vương mới phát giác lòng cũng thư thản hơn chút, y nhìn thấy Khang vương phi bên cạnh ngay cả chăn cũng không có, lòng đầy nhu tình chuẩn bị giúp nàng, có điều tay vừa mới đụng phải eo nàng đã bị Khang vương phi lật người tránh đi.
Tay Khang vương giơ cứng ngắc nửa ngày, cuối cùng chán chường để xuống, trong mắt vẻ chán nản nồng đậm.
***
Sau khi trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/172809/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.