Chu Thanh Nhược bịnhốt trong tủ đồ đã hai ngày rồi, đói đến mức đầu váng mắt hoa, thật sựđã không chịu đựng được nữa, mặc dù nàng biết thế giới bên ngoài tủ làcảnh tượng long trời lở đất, cảnh chém giết đầy trời giống như quỷ dữ từ địa ngục sống lại, quân phản loạn sớm đã chiếm lấy hoàng cung rồi, cólẽ đi ra ngoài chính là chết, nhưng bây giờ nàng cứ tiếp tục ngây ngốc ở đây cũng chỉ sống đến ngày mai, không bằng dứt khoát mạo hiểm một lần,có lẽ có thể may mắn chút ít?
Thời tiết khá u ám, mây đen đầytrời, mặt trời bị che khuất, tỏa ra ánh sáng khá yếu ớt, Chu Thanh Nhược lạnh quá run lên một cái, đều nói quân phản loạn cũng giống như lũcường đạo (cướp),dọc theo đường đi đốt lửa giết người chuyện gì cũnglàm, nếu mình mà gặp phải....
Nàng còn nhớ rõ ngày đó nàng chảiđầu bên song cửa sổ, cung nữ Linh Ngọc sắc mặt tái nhợt chạy vào, mởmiệng nói: “Chủ tử không xong rồi, sáng sớm hôm nay cửa thành đã bị phá, quân phản loạn đã đánh vào hoàng cung rồi.”
Chu Thanh Nhược cả kinh thất sắc, “Bệ hạ và Thái hậu đâu?”
Ánh mắt Linh Ngọc mang theo vài phần thương hại, “Chủ tử, tối hôm qua Bệ hạ và Thái hậu đã xuất cung từ mật đạo rồi..., bây giờ không phải là lúcnói chuyện này, chủ tử người núp vào bên trong tủ, nô tỳ đi ra bên ngoài xem tình huống một chút.”
“Em ra bên ngoài có thể gặp chuyện không?”
Linh Ngọc tự tin cười nói, “Chủ tử, người cũng biết ca ca em là lính tiênphong, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/172794/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.