Đại hoàng tử là một hài tử rất xinh đẹp, gương mặt mượt mà, đôi mắt sáng quắc tựa sao như viên đá quý màu đen trân quý nhất trên đời, tinh khiết mà sáng ngời, lúc mím môi cười với mình, Hoàng đế cảm thấy lòng cũng muốn bay đi mất.
Đôi mắt tựa sao của Chu Thanh Nhược đong đầy nước mắt, vui mừng kích động nói, "Bệ hạ, đây là đứa bé chúng ta." Sau đó cầm bàn tay hơi có vẻ xù xì của Hoàng đế đến trước đứa bé, có lẽ là thân phụ tử, Đại hoàng tử mở con mắt tròn vo nhìn Hoàng đế, rất nhanh đã lộ ra nụ cười ngây thơ, cười khanh khách, tiếng cười kia tựa như tiếng thiên nhiên nghe vô cùng cảm động.
Lúc Hoàng đế được cứu đi ra vết thương cũ vẫn chưa lành, ngự y đi theo hi vọng Hoàng đế dưỡng tốt bệnh mới trở về......, nói là đường xá quanh co, sợ thân thể Hoàng đế không chịu nổi, không thể loại trừ bệnh căn, nhưng khi Hoàng đế biết được Chu Thanh Nhược sinh Đại hoàng tử, lại nghe nói những chuyện sau khi mình mất tích thì làm sao có thể ngồi yên? Cho nên không để ý ngăn trở vẫn cố gắng muốn hồi cung, ngự y bất đắc dĩ phải thỏa hiệp, có điều tốc độ xe ngựa đi trên đường dường như giống xe bò già vậy, Hoàng đế cũng biết thương thế mình không ổn, chỉ cần có thể trở về thì không hề nói cái gì nữa rồi, mặc kệ nó rồi. Cho nên lộ trình này lại trì hoãn đến ba tháng, chờ Hoàng đế đến nơi đã bỏ lỡ trăm ngày của đứa bé.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1634003/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.