Lý Trắc phi từ cung Chu Thanh Nhược đi ra, nhìn ánh nắng chiều phản chiếu trên mặt hồ, mơ hồ có cảm giác như được giải thoát.
Nàng vào cung nhiều năm, mọi hành động đều phải cẩn thận tỉ mỉ, cho tới bây giờ vẫn chưa từng buông lỏng chút nào, nhưng bây giờ nghĩ đến cuộc sống theo đuổi như vậy thật không có ý nghĩa gì, tìm kiếm ánh mắt hắn, dõi theo ánh mắt hắn, được hắn tán thưởng, có lúc cũng chỉ là một câu nói cũng có thể làm nàng vui mừng nửa ngày, một câu nói nặng lại làm nàng ảo não nửa ngày, cảm thấy mình làm không tốt.
Qua ngày với tâm thần thấp thỏm như thế.
Có điều bây giờ nghĩ lại, cũng chỉ là giấc mộng Nam Kha, chấp niệm vô vọng của mình thôi.
Kể từ khi nàng hiểu ra..., dù Khang vương phi chủ động đi quyến rũ Hoàng đế, Thái hậu muốn độc chết nàng ta cũng không thể làm Khang vương tỉnh táo lại, ngược lại càng thương tiếc Khang vương phi hơn, nàng bỗng cảm thấy nản lòng thoái chí, có chút không rõ chấp niệm nhiều năm của mình là gì đây?
Nếu như lúc đầu nàng nghe lời của phụ mẫu không vào cung sẽ như thế nào?
Gả cho ca ca thế gia thương yêu nàng, sau đó hiếu kính cha mẹ chồng, vui vui vẻ vẻ sống qua ngày sao?
Nghĩ tới đây Lý Trắc phi cười khổ, lắc đầu âm thầm tự nhủ, đây đều là chuyện đã qua... nếu quyết định muốn đi về phía trước, cũng mặc kệ con đường phía trước gian nan thế nào.
Thật ra nếu như cho nàng thêm một cơ hội,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1633988/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.