Lúc tới sắc mặt Hoàng đế âm trầm, nhưng lúc trở về bước chân lại thoải mái bay bổng, chờ trở lại Ngự Bảo điện liền nhìn thấy Chu Thanh Nhược đang lo lắng đứng trong sân chờ y.
Ánh trăng như nước, soi rõ chiếc váy hoa sen trên người Chu Thanh Nhược giống như đóa hoa hải đường nở rộ, kiều diễm thơm tho, gương mặt nàng trắng như sứ, ánh mắt quan tâm, giống như ly rượu lâu năm trượt vào cổ họng y, làm cho y như si như say.
Rốt cuộc không cần đối mặt với sân viện vắng vẻ rồi sao?
Rốt cuộc đã có người chờ đợi y rồi sao?
Hoàng đế bước mấy bước dài đi qua nắm tay Chu Thanh Nhược, nói, “Sao còn chưa ngủ?”
Chu Thanh Nhược ngủ đến nửa đêm thức giấc thấy bên giường trống rỗng, hỏi thị nữ mới biết buổi tối Thái hậu phát bệnh, Hoàng đế đã đi thăm..., nàng nhanh chóng hiểu ra, Hoàng đế không gọi nàng dậy là sợ quấy rầy giấc ngủ của nàng.
Trong lòng ngọt ngào như được ăn mật.
Nàng đứng lên mặc y phục, đứng trong sân chờ y.
Nàng còn tưởng phải đợi rất lâu, nhưng không quá nửa canh giờ Hoàng đế đã quay trở về, chờ khi nhìn thấy nàng ánh mắt bỗng sáng lên, giống như sao mai sáng chói trên bầu trời, truyền vào sinh khí, sinh động linh hoạt.
Chu Thanh Nhược không tự chủ lộ ra nụ cười ôn nhu, dựa sát vào trong lòng Hoàng đế.
Linh Ngọc không nhịn được lại đỏ mặt, muốn che mặt lại, tại sao trên người Hoàng đế và nương nương luôn có dáng vẻ làm người ta mặt đỏ tim đập.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1633980/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.