Edit: hoacodat
Lý Cư ngồi trong thiên lao âm u không thấy ánh mặt trời, ngửi mục nát thối rửa, cả người đã ngây ngốc, y bị nhốt vào đây mấy ngày, thì có mấy ngày chưa được ăn cơm.
Phàm là người bị nhốt vào trong thiên lao đều không thể có ngày ra ngoài, lại thêm mấy ngày nay vì Đức Vũ Hoàng đế lên ngôi đưa rất nhiều người từng ủng hộ Khang vương vào trong thiên lao, dường như có thể nói là..., thiên lao năm nay, trên đất lưu máu có thể hội lại thành sông hộ thành, những bọn nha dịch trông coi đã không quan tâm người này rốt cuộc là ai, trước kia có thân phận gì, vì thiên lao là nơi có đi không về, bọn họ chỉ phân biệt có tiền hay không có tiền, đưa tiền thì ngày ngày có thể tốt hơn chút, ít nhất là đưa cơm đúng hạn, không trả tiền thì ngay cả một suất cơm cũng không có.
Ôn thị phu nhân Lý Cư chỉ lo nghĩ biện pháp kiếm tiền cho Lý Cư được thông qua, lại quên thiên lao bên này cũng cần được chiếu ứng.
Lý Cư là người toàn thân cơ bắp, đạo lý nào đã nghĩ đúng thì không thay đổi, y cũng có kiêu ngạo của y, cho dù là Hoàng đế cũng không thể khiến y thay đổi chủ ý.
Hỗn loạn mấy ngày nay, giống như là địa ngục, không có ánh mặt trời, không có thức ăn, không có ai nói chuyện với nhau, y cảm thấy nơi này còn tang tóc hơn cả địa ngục, nhất định chính là sống không bằng chết, chết chỉ là một sự giải thoát, bây giờ thì sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1633976/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.