“Vân Dương thúc thúc, ta nên đoán là ngươi a!” Mộ Dung Âm Sinh kích động nắm thành quyền hưng phấn nói, tiếp theo vội vàng quay đầu nhìn về phía Nam Cung Vân, “Vân ca ca, ta quả nhiên không có nhìn lầm, thật là ngươi, là ngươi! Ngươi đã trở lại, ngươi rốt cuộc đã trở lại!” Mộ Dung Âm Sinh giờ phút này trong lòng kích động vạn phần, hai mươi năm trôi qua, nhưng hình dáng Vân ca ca vĩnh viễn ở tại trong lòng nàng. Lúc nhìn đến Nam Cung Vân trong nháy mắt tim nàng cơ hồ ngừng đập, sau đó ánh mắt vốn không thể rời khỏi người Nam Cung Vân. Vân ca ca của nàng, sẽ không sai, nhất định.
Nam Cung Vân mặt cũng không chút thay đổi, lạnh lùng nhìn Mộ Dung Âm Sinh, không nói gì.
“Vân ca ca, ngươi làm sao vậy? Ta là Âm Sinh a, là tiểu Âm Sinh a!” Mộ Dung Âm Sinh nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Nam Cung Vân, sốt ruột nhấn mạnh,”Vân ca ca, ngươi nhìn rõ a, ta là Âm Sinh!” Người trước mắt vẫn là người kia, nhưng ánh mắt của hắn đã không còn ấm áp như trước kia.
“Tiểu nha đầu, ngươi trước hết nghe ta nói.” Vân Dương phía sau có chút xấu hổ mở miệng.
“Chuyện gì?” Mộ Dung Âm Sinh nghi hoặc nhìn Vân Dương.
“Ngươi, Vân ca ca ngươi hắn mất trí nhớ, cho nên mới không biết ngươi.” Vân Dương nói xong câu này lại bổ sung thêm, “Chẳng qua, ngươi đừng lo lắng, tiểu Vân nhất định sẽ khôi phục trí nhớ, nhất định sẽ nhớ ra ngươi.”
“Cái gì? Vân ca ca cư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-phong-hoa/2534021/quyen-2-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.