Editor: Lăng
Cố Trọng là ngôi sao, huống chi trước đó Lâm Thương Từ đã từng gặp cô ấy, nhưng điều khiến cô khó hiểu là tại sao mới lần đầu gặp mặt mà cô ấy đã biết mình là ai.
"Cô Cố từng gặp tôi sao?" Lâm Thương Từ ôm theo chờ mong dò hỏi.
Cố Trọng vẫn lịch sự mỉm cười: "Vâng, tôi thấy cô ngồi chung với biên kịch Đường nên đoán được."
Dùng mắt thường có thể thấy được bả vai Lâm Thương Từ sụp xuống, cô vốn đang ôm ấp chuyện không chỉ có mình cô sống lại.
Cố Trọng nhìn Lâm Thương Từ trong nháy mắt héo hon, trong lòng tự hỏi có phải mình nói sai chỗ nào, hay bởi vì do mình suy đoán nên đối phương không vui.
Cô bèn giải thích bù đắp: "Có lẽ là do cô ngoài đời không khác mấy so với trong tưởng tượng của tôi, nên tôi dễ dàng nhận ra."
Nếu nói mình đã từng suy nghĩ về cô ấy, liệu đối phương có vui hơn không?
"Cô tưởng tượng về tôi?" Lâm Thương Từ ngẩng đầu.
Cô cao xấp xỉ Cố Trọng, tầm mắt ngang nhau. Có lẽ là do ánh sáng trong hành lang nên nửa khuôn mặt của cô ấy khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt của cô ấy lộ ra ánh sáng nhìn thẳng cô, nốt ruồi nơi chóp mũi mờ ảo dưới ánh đèn mơ hồ, còn đôi môi cô ấy ẩn sau bóng tối nói gì đó.
"Có nghĩ đến."
Lâm Thương Từ sửng sốt, chỉ ba từ "Có nghĩ đến" rất đơn giản, thêm cuộc trò chuyện không có gì đặc biệt, nhưng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-than/3391900/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.