Cố Duệ bị dọa, vừa muốn hỏi hai người Yêu Yêu có cảm thấy cái miếu hoang kia có chút cổ quái không, thì liền nghe thấy tiếng thất thanh của Lý Đại Hùng.
Không xong! Cố Duệ nhanh chóng phóng qua, Lý Đại Hùng đang ngồi xổm trên đất, mặt đầy khủng bố.
“Chuyện gì...” Cố Duệ đang muốn hỏi, nhưng lại nhìn theo hướng ánh mắt hoảng sợ của Lý Đại Hùng.
Ở một nơi đen như mực, dưới ánh trăng thê lương có thể nhìn thấy một thứ gì đó nổi lên, gò đất?
Phía trước gò đất có một thứ gì đó.
Bia mộ.
“Cái tên ngốc nhà anh, tiểu trên mộ nhà người ta, muốn tìm chết sao!” Cố Duệ hận không thể tát chết cái tên Lý Đại Hùng này.
Lý Đại Hùng vẻ mặt ủy khuất: “Tôi cũng mới phát hiện ra, cũng sợ chết rồi nè.”
“Sợ chết rồi?” Cố Duệ nhìn Lý Đại Hùng đang ngồi trên đất nắm đũng quần, mắt híp lại, cười âm hiểm: “A, sợ chết rồi.”
Lý Đại Hùng giật mình, tức giận hét lên: “Cô là đồ lưu manh!”
Cố Duệ nhếch mép: “Nhìn bộ dạng kinh hãi của anh kìa, sợ hãi nắm đũng quần làm gì, người không biết còn tưởng anh bị táo bón!”
Lý Đại Hùng ấp a ấp úng, cuối cùng cất tiếng: “Lúc nãy tôi còn chưa tiểu, đột nhiên có một cơn gió lạnh ập tới, tôi rùng mình một cái, đột nhiên thấy bản thân đã tiểu lên bia mộ...”
Ban đêm ban hôm, sao lại đáng sợ vậy.
Cố Duệ nghĩ cũng phải, đúng là chuyện thường tình: “Được rồi, còn không mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-duong-vo-yeu/2713290/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.