Đôi mắt có chút mông lung mở ra.
Phó Hạ tỉnh rồi, cơ thể cô mềm yếu bắt đầu thức tỉnh tràn đầy năng lượng. Cô giơ bàn tay lên, sức lực đã hồi phục rồi.
Tối qua rất đau, và Chung Ngụy đã về.
Lúc này Phó Hạ mới nhớ ra mọi chuyện, cô rất hạnh phúc. Quay mặt lại thì thấy Chung Ngụy nằm cạnh giường đang ngủ.
Phó Hạ rất bất ngờ, cô nhẹ nhàng bò dậy.
"Anh ấy ở đây để ngủ luôn sao? Áo quân phục chưa thay kìa."
"Nhìn anh ấy mặc bộ đồ này... ngầu và đẹp trai quá, ngủ cũng rất đẹp."
Không tự chủ được Nhâm Phó Hạ tự cúi mình xuống gần mặt Chung Ngụy.
...
Hơi thở của cả hai đều nhịp.
Da mặt anh ấy có chút trắng, tóc rất nhiều, còn đen nữa.
Chạm vào mới có cảm giác mềm mại.
"Thích thật."
Giây sau Phó Hạ liền rút tay lại, cô từ từ đứng dậy mà ra ngoài.
Đợi khi cô tắm xong, tay cầm dao rồi Chung Ngụy trên phòng mới mở mắt.
Anh đưa mắt nhìn lên không thấy Phó Hạ liền hốt hoảng chạy khỏi phòng.
“Hạ Hạ...”
Tiếng gọi của anh vang cả phòng dưới, Nhâm Phó Hạ bên bếp quay lại nhìn.
Anh ấy đang hốt hoảng nhìn ra cánh cửa, sau đó là quay mặt lại nhìn tới phòng bếp.
Ánh mắt hai người chạm tới, bầu không khí ảm đạm bắt đầu cùng trở nên lãng mạn.
Phó Hạ cười một cái, theo đó là Chung Ngụy.
“Anh dậy rồi sao?” Phó Hạ hơi ngượng ngùng nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-tuong-ngai-cho-em-mot-tinh-yeu/2644964/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.