Nói xong anh cũng bỏ giày leo lên giường kéo cô ôm vào lòng. Dương Trác bị hành động táo bạo này của anh nói không nên lời, bọn trẻ bây giờ sống thoáng vậy sao. Thấy ông nhìn mình, Phạm Tuấn cũng đành phải lên tiếng giải thích.
"Mỗi lần cô ấy như vậy đều cần bổ sung dương khí, cháu cũng không hiểu nhưng cô ấy nói dương khí trên người cháu sẽ giúp cô ấy phục hồi nhanh hơn."
Nếu lời này nói ra từ miệng người khác, Dương Trác chắc chắn sẽ cho rằng đó là kẻ lừa bịp. Nhưng đặt ở vị trí là cô và cháu trai mình, ông lại tin tưởng một cách tuyệt đối.
"Được có gì cần thì cho người gọi chú."
"Vâng ạ."
Bên dưới vẫn còn đang có khách, nên ông phải xuống tiếp đón cho phải lễ. Trong phòng chỉ còn lại hai người, cô bắt đầu phát sốt.
Trong cơ mê mang cô nhìn thấy một ngôi nhà ngập tràn hoa cỏ, người phụ nữ ngồi dưới tán cây ngọc lan đang dệt vải, bên trong là tiếng cười đùa của con trẻ. Sau đó cô lại nhìn thấy vẫn là người phụ nữ ấy, bà đưa cho cô một xấp vải màu vàng vô cùng tinh xảo và đẹp mắt. Mỗi đường kim mũi chỉ đều vạn phần tinh tế, bên trên thêu những đoá ngọc lan trắng muốt.
"Tuyết Lan đây là mẹ tự dệt cho con, nó được làm bằng tơ sen thượng hạng, đợi lúc con kết hôn mẹ sẽ dùng nó may áo cưới cho con, thích không?"
"Thích ạ, mẹ là nhất."
Cô vui vẻ ôm người phụ nữ kia làm nũng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-tuong-chay-dau-cho-thoat/2496971/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.