Chỉ thấy từ phía xa có một điểm sáng kéo dài như lưu tinh, tiếp cận gần lại mới biết đó là một nữ tử, dung mạo thanh tú, ngũ quan tinh xảo. Làn da trắng nõn nom mềm mại vô cùng, thanh y phiêu dật, quả thực giống tiên tử hạ phàm.
Nữ tử này vừa đến, ba tên Thiên Hoàng đôi mày hơi nhíu, sắc mặt có chút khó coi, vì chúng cảm nhận được nữ tử này thực lực không hề kém bọn chúng bao nhiêu. Nàng trừng mắt nhìn chúng, đồng thời dừng ánh mắt trên người Kiều Vân, kinh hô, thanh âm có chút nghẹn ngào và hơi run: “Minh… Minh Vương… ngài… sống lại rồi ư?”
Kiều Vân đối với những chuyện xảy ra cảm thấy khó hiểu vô cùng. Nàng là Kiều Vân, cứ bị mấy người kì quặc gọi cái gì mà Minh Vương, xong rồi đến Ma Đế. Lại còn gọi bằng toàn mấy cái tên hắc ám, bộ ta giống ma nữ ăn thịt hút máu trẻ con lắm à? Mà cái tên Minh vương là ai cơ chứ? Giống ta lắm sao? Mặc dù có cảm giác quen quen nhưng tuyệt đối chưa gặp bao giờ. Nàng đáp lại: “Chúng ta quen nhau à? Ta là Kiều Vân chứ không phải Minh Vương, ngươi nhầm người rồi”.
Nữ tử kia sửng sốt một hồi, sau đó ảm đạm nói: “Vậy là ký ức chưa trở lại rồi. Nô tì bái kiến chủ nhân”.
“Nô tì? Chủ nhân? Ngươi nói cái gì thế?” Kiều Vân khó hiểu nói. Tự dưng lòi đâu ra một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần xưng hô chủ nhân nô tì. Loại cảm giác này đương nhiên thích thú, có ai trên đời mà không thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-xuyen-khong-mot-than-phan-moi/774730/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.