Trước mắt Kiều Vân lúc này có chỉ có duy nhất một màu đen, giống hệt như lần trước,ngoài bóng tối ra không còn gì khác, nàng lơ lửng trên không, vẫn mơ mơ màng màng.
“Kiều Vân, có vẻ ngươi có một khởi đầu không mấy tốt đẹp nhỉ”?
Từ sâu thẳm trong bóng tối một giọng nói trầm trầm bắt đầu vang lên
Nàng giật mình nhìn quanh, thấy một người toàn thân trùm kín, xung quanh người đó được bao phủ một tầng khí ảo dày đặc, phát ra ánh sáng tím nhàn nhạt.
"Ngươi là ai"? Nàng khẽ mở miệng.
"Ta chính là kẻ đã mang ngươi trở về thế giới này".
"Khoan đã, trở về là sao"?
"Cái đó ngươi tự tìm hiểu".
"Rốt cục sao ta lại ở đây".
"Để hoàn thành sứ mệnh cao cả ngài ấy giao phó".
"Sứ mệnh gì"?
"Tự tìm hiểu đi, hỏi lắm thế".
"Ơ, không biết thì mới hỏi chứ, ngươi bị ngu à. Thế cơ thể ta lúc đó sao lại đau đớn dữ dội vậy".
"Đi hỏi con rồng ấy, ta lười giải thích lắm. Thôi ta đi ngủ đây, dây dưa với ngươi mệt bỏ xừ".
"Đùa nhau à". Kiều Vân hét to lên, ngồi phắt dậy.
"Hóa ra chỉ là một giấc mơ kì cục, làm mình hoang mang thế không biết". Nàng cảm giác cơ thể vẫn ê ẩm, sức lực hồi phục chậm chạp. Sau khi ổn định tinh thần trong vòng năm giây ngắn ngủi nàng liền quay sang. Đập vào mắt là bộ dạng lôi tha lôi thôi của hai mẹ con họ Thanh và con rồng bẩn bựa, ý nhầm... Bạch Long tỉ tỉ.
Phụ nhân tên Thanh Hằng nằm sấp xuống, một tay đặt phía trước đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-xuyen-khong-mot-than-phan-moi/252865/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.