Lòng Bách Thảo rối bời.
"Ấy, tớ không bảo là cậu không được bảo vệ Nhược Bạch sư huynh", băn khoăn lắc đầu, Hiểu Huỳnh nói, "Nhưng, lúc đó người đầu tên cậu nghĩ đến phải là Sơ Nguyên sư huynh mới đúng! Cậu xem, Nhược Bạch sư huynh chẳng sao, còn cả bàn tay Sơ Nguyên sư huynh đều bị bỏng, cậu thế này, Sơ Nguyên sư huynh sẽ buồn thê nào?"
Trên đường phố xa lạ tại nước Mỹ.
"Tớ..."
Đầu hoang mang, Bách Thảo thẫn thờ.
Cô cũng không biết lúc đó mình bị làm sao, đầu còn chưa kịp phản ứng, người đã lao đến che cho Nhược Bạch sư huynh. Khi nhìn thấy bàn tay Sơ Nguyên bị bỏng, cô... cô thực sự hoảng lạo không biết làm sao, muốn mở miệng, muốn giải thích, nhưng cứ ngồi ngây, không nói gì được.
"Cậu...", do dự một lát, Hiểu Huỳnh vẫn quyết định hỏi thẳng, "... dạo này ở cùng Nhược Bạch sư huynh đã xảy ra chyện gì?"
"..."
Bách Thảo thoáng ngẩn người.
"Có nghĩa là, thời gian này sớm chiều ở bên Nhược Bạch sư huynh, hai người... ôi da, không nảy sinh tình cảm đặc biệt chứ?"
"... Không!"
Má nóng bừng, Bách Thảo lắc đầu thật mạnh, vội vã nói:
"Không, chúng mình không có gì!"
"Ha ha!", cười khan hai tiếng, Hiểu Huỳnh như trút được gánh nặng, "Tớ đoán đúng mà. Sơ Nguyên sư huynh tốt với cậu thế, bệnh viện đâu dễ nghỉ phép mấy ngày, thế mà đã lập tức chạy sang Mỹ với cậu. Lát nữa quay về, cậu nên nói năng tử tế với huynh ấy. Nếu không nhìn thấy cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-4-tinh-yeu-dich-thuc/2988009/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.