Sực tỉnh, đầu vẫn ong ong nặng trịch.
Trời đãsáng bạch, Bách Thảo nhìn đồng hồ, bỗng giật bắn mình vội nhảy khỏi giường rồimặc quần áo.
Xưa nay cô chưa bao giờ dậy muộn, đầu vẫn u u mê mê cảm thấy hìnhnhư xảy ra chuyện gì hỗn loạn nhưng không nhớ ra được, giống như mơ ngủ lạigiống thật, muốn hỏi Hiểu Huỳnh nhưng chẳng thấy bóng dángVội vàng đóng cửa rồi chuẩn bị đến trung tâmhuấn luyện, vừa ngẩng đầu lên đột nhiên thấy phía trước, dưới hàng bạch dươngSơ Nguyên đang đứng đợiÁnh mặt trời chói mắtLá cây lay động“
Nếu em vẫn không ra thì anh sẽ gõ cửa gọidậy”, tiến đến trước mặt cô, Sơ Nguyên hỏi “
Còn đau đầu không?”“
Không”“Lần sau không được uống rượu nữa”
Sơ Nguyên đưacho cô một hộp sữa đậu nàng và một cái bánh ngọt “
Nhà ăn hết bữa sáng, em ăntạm cái này”
Bách Thảo đỏ mặt đón lấy rồi giải thích: “
Em tưởng đó là đồ uống”
“
Vậy em đã biết rồi, sau này nếu nếm thấy mùirượu thì không được uống nhiều”
vuốt tóc cô, Sơ Nguyên mỉm cười nói “
Đi, anhđưa đến trung tâm”
“
Em tự đi được “
“
Sắp muộn rồi, xe đang chờ ngoài kia”
Sơ nguyênchỉ tay Ánh nắng hè như đổ lửa, mặt đất như bị thiêuđốt.
Xe chạy rất êm, nhẹ nhàng tỏa hơi lạnh, hoàn toàn cách biệt với thế giớibên ngoài.
Sữa đậu nành vẫn còn ấm, bánh ngọt rất thơm, Bách Thảo ngồi trên ghếphụ, cúi đầu ăn ngon lành “
Tối qua anh vẫn chưa tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-3-cau-vong-trong-mua/2338604/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.