Tuy nhiên, đã qua kỳ thi cuối năm, Bách Thảo vẫn không thấy NhượcBạch. Lần này, cô lo sợ thực sự, truy hỏi nhưng Diệc Phong thấy không thể lẩntránh cô mãi, nén thở dài, nói:
"Thôi được, đằng nào cô cũng thi xong, nói cho cô biết cũngchẳng sao."
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Bách Thảo lơ sợ đến lạc giọng.
"Thời gian vừa rồi, Nhược Bạch phải vào bệnh viện", thầnsắc Diệc Phong có vẻ nghiêm trọng.
"Bệnh viện?" cô kinh hãi, mặt trắng bệch. "Nhượcbạch sư huynh bị ốm sao? Là bệnh gì? Có nghiêm trọng không? Bệnh viện nào? Tạisao trước đây hỏi mấy anh cũng không nói!" Nỗi lo sợ và tức giận khiếnngực cô muốn vỡ tung. Biết ngay mà, biết ngay mà, nhất định đã xảy ra chuyện,nếu không Nhược Bạch đã không như vậy!
"Ha ha", Diệc Phong đứng dựa vào tường cười thoải mái,"Thấy cô quan tâm Nhược Bạch như vậy, coi như cậu ta không uổng công bỏbao công sức lo cho cô".
"Thế anh ấy bị làm sao?"
Nếu không nể Diệt Phong cũng là sư huynh, Bách Thảo thực sự muốnđá cho anh ta một phát.
"Ha ha, yên tâm, không phải Nhược Bạch bị ốm." Né tránhánh mắt phẫn nộ của Bách Thảo, Diệc Phong cười khan mấy tiếng, không dám đùanữa, "Là cha Nhược Bạch bị bệnh. Cha cậu ấy đột nhiên bị nhiễm vi rút,phát triển rất nhanh, do không tìm ra là loại vi rút gì, có một thời gian tìnhhình rất nguy cấp nên ngày nào Nhươc Bạch cũng phải trực ở bệnh viện."
Trong bệnh viện chỗ nào cũng toàn người là người.
Bách Thảo nhễ nhại mồ hôi chạy vào cổng lớn của bệnh viện. Khôngkịp chờ thang máy, theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-2-trai-tim-rung-dong/17556/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.