Hiểu huỳnh lấy tay bịt chặt miệng, sợ bật ra thành tiếng, đội cổvũ đứng bên cạnh cũng không dám hoan hô. Đã xảy ra chuyện gì? Thực lực của BáchThảo và Đình Nghi cách xa nhau vậy, tại sao có thể đạp trúng đỉnh đầu ĐìnhNghi? Tại sao Đình Nghi lại nằm đờ như chết vậy...
Yên lặng đến nghẹt thở.
Sững sờ nhìn khuôn mặt trắng bệch của Đình Nghi nằm đó, Bách Thảocũng hơi hoảng, không dám tin là sự thật. Đình Nghi nhìn ra cú xoáy người đángang của cô, cho Đình Nghi sẽ phản kích, mà những lần trước cô ấy đều dùng đònphản kích đá hậu nên cô cố quyết định kiều một phen.
... Và cô đã đúng.
"1...2...3..."
Trọng tài ngồi xuống, kiểm tra qua tình hình của Đình Nghi rồi bắtđầu đếm. Nhà thi đấu im lặng như tờ, tiếng đếm truyền đến tai mỗi khán giả.Không lẽ Đình Nghi bị một gái vô danh Knock out? Sao thế? Rõ ràng thực lực củaĐình Nghi vượt xa Bách Thảo, sao có thể xảy ra một chuyện khó tin nhưthế?
"...4...5..."
Trên khán đài bật ra tiếng reo vui.
Chầm chậm.
Đình Nghi ngồi dậy.
Sau đó từ từ đứng lên.
Mới đầu, người hơi lảo đảo, sau khi ra hiệu cho trọng tài có thểtiếp tục trận đấu, Đình Nghi chậm rãi bước đến trước mặt Bách Thảo. Bước châncủa cô rất chậm, nhưng từ đằng xa phía khán đài người ta cũng có thể cảm nhậnđược không khí trên sàn đấu như dồn nén.
"Tôi quá coi thường cô!"
Khuôn mặt vẫn trắng bệch như sáp nến, nhưng từ khóe miệng Đìnhnghi lộ ra nụ cười lạnh lùng. Nhìn chằm chằm vào Bách Thảo, Đình Nghi nói rõtừng chữ:
"Bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-2-trai-tim-rung-dong/17550/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.