Bởi vì không biết phải làm sao an ủi Hạ Liên, hai người chỉ đành tạm thời rời đi. Thủy Triều lần này đã nhớ đưa tiền sinh hoạt cho Hạ Liên.
Buổi trưa hôm sau, hai người lại tới thì thấy Hạ Liên đã đổi về bộ quần áo cũ của chính mình. Tiểu Mộc nhìn thấy cái này liền lộ ra thần sắc thất vọng.
- Ơ...? Cậu không mặc chiếc váy dài kia nữa hả...? Dễ thương mà...
Hạ Liên mặt không đổi sắc, hỏi ngược lại.
- Váy nào? Cô có nhớ nhầm không? Tôi vẫn mặc bộ đồ này từ hôm qua tới giờ mà?
Nghe thấy lời này, Thủy Triều cùng Tiểu Mộc đều là dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn. Đây chính là cảnh giới cuối cùng của lừa gạt sao? Ngay cả chính bản thân đều có thể lừa gạt? Lại nói, diễn kỹ này cũng thật mạnh, vậy mà có thể nói ra lời đó mà mặt không đổi sắc.
Nếu là hôm qua Tiểu Mộc không có âm thầm chụp mấy tấm hình gửi vào group chat của nhóm, hai người có lẽ còn thật tin lời hắn, nghĩ là mình nhớ nhầm.
Bất quá, mặc dù biết rõ Hạ Liên đang lừa mình dối người, hai người kia cũng không có nói thêm cái gì. Lỡ nói rồi cậu ta lại trầm cảm thì sao? Vẫn là đừng kích thích trái tim bé bỏng của cậu ta cho thoả đáng a!
Cho nên, kết quả cuối cùng là hai người đồng thời gật đầu, tỏ ý đồng tình với lời nói của Hạ Liên. Nhìn thấy hai người phối hợp như vậy, Hạ Liên mới âm thầm thở phào nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-phep-thuat-ky-si-dau-tien/3592939/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.