Một câu đã lâu không thấy cũng là câu tưởng niệm đau thương trong lòng bấy lâu nay. Trong bãi đổ xe không một bóng người, cả tiếng hít thở của hai bên cũng rõ ràng. Một tháng không gặp, bộ dáng Trì Thanh cũng không có gì thay đổi, nhưng hàn khí trên người cũng là so với trước kia càng thêm nhiều. Nhìn ánh mắt đối phương đều là lạnh lùng, Bạch Lâm biết, chính mình đã khiến người này không còn khoái hoạt như xưa.
"Theo ta đi" Trì Thanh nhẹ giọng nói, dò xét Bạch Lâm bằng ánh mắt. Thấy Trì Thanh nhìn mình như vậy, nàng cảm thấy may mắn khi hôm nay mặc quần áo che kín thân thể. Xuất phát từ tâm tư, Bạch Lâm cũng không nên để Trì Thanh biết tình trạng thân thể mình ra sao. Như thế tâm trạng Trì Thanh càng không tốt.
"Thanh, ta rấtt muốn đi cùng ngươi, nhưng hiện giờ không đúng thời điểm" Bạch Lâm nói xong, hơi tránh né ánh mắt Trì Thanh. Nàng thật sự lúc này không nên đi, nàng còn chưa biết thế lực của Bạch Quân lại còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành.
"Ta lặp lại lần nữa, theo ta đi" nhìn đến Bạch Lâm, Trì Thanh cũng lạnh nhạt ra lệnh nói. Nghe được lời này, Bạch Lâm há hốc mồm muốn nói gì, Trì Thanh cũng đã nhanh hơn một bước đem nòng súng đặt trước ngực Bạch Lâm. Trước ngực là cảm giác lạnh cứng, thấu đến tận xương tủy, mặc dù không nổ súng nhưng vẫn khiến trái tim Bạch Lâm đau như bị bóp nát. Nhìn đến người mình thương yêu dùng súng chỉ vào, loại cảm giác này cũng không tốt gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526304/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.