Ngọn đèn mờ tối hầu như không phát ra chút ánh sang nào, dù có để ngón tay trước mặt cũng không tài nào nhìn thấy. Thân thể không thể động đậy, động tác trở mình đơn giản cũng đã trở thành một thứ ngoài tầm với, Trì Thanh lặng lẽ đếm thầm thời gian, thình lình nghe bên ngoài tiếng bước chân đến ngày một gần, mỗi lúc một rõ. Người đến thắp sáng căn phòng, Trì Thanh nhắm mắt lại không cần nhìn cũng biết là ai.
Thời gian một tháng trôi qua, vết thương khắp người Trì Thanh nhìn chung cũng khỏi gần hết, chỉ có vết thương bụng còn đang khép miệng. Suốt một tháng qua, nói dài cũng không dài nhưng mỗi tối Bạch Lâm đều dành chút thời giờ đến đây rửa mình cho đối phương. Cho dù chuyện này chỉ cần tìm đại một người làm là được, nhưng nàng ta vẫn nỗ lực kiên trì, cho dù chuyện công ty có bận bịu ra sao nàng vẫn đến. Nếu là trước đây, Bạch Lâm như vậy tất nhiên sẽ làm Trì Thanh vui sướng. Nhưng bây giờ, những gì nàng nghĩ được chỉ có buồn rầu và đau khổ. Bản thân hiện giờ chỉ biết nằm trên giường như một phế nhân, không thể cử động, không thể bước chân xuống, ngay cả đi toilet, chuyện thế này cũng cần nhờ người dìu đỡ mới làm được. Nghĩ đến mình nửa đời sau có khả năng phải trải qua như vậy, Trì Thanh cảm thấy đó không phải cuộc sống, chẳng bằng dứt khoát chết luôn cho rồi. Tiếc rằng, đúng như lời Bạch Lâm, sự thật đâu chỉ đáng sợ mà còn tàn nhẫn. Nàng bây giờ cử động thân thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526293/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.