Edit: Mymy
Beta: girl_sms
Nghe được Tằng Khả Hận nói vậy, Bạch Lâm lên lầu xem Trì Thanh như thế nào. Chẳng qua nàng muốn cùng Trì Thanh ở một chỗ chứ không phải muốn theo sát đối phương. Đứng trước cửa phòng, Bạch Lâm bồi hồi, muốn gõ cửa rồi lại thu tay lại.
Mười phút trôi qua, Bạch Lâm vẫn đứng đó do dự không gõ cửa. Ngay lúc Bạch Lâm lấy hết dũng khí gõ cửa, thì cửa phòng bỗng nhiên mở ra. Nhìn khuôn mặt kia, Bach Lâm vội vàng thu tay lại, sợ là không cẩn thận đánh trúng Trì Thanh.
"Vào đi.'
Đem bộ dáng kia thu vào trong mắt, Trì Thanh xoay người hướng vào phòng, ánh mắt hết sức nhu hòa. Kỳ thật, từ lúc Bạch Lâm đứng trước cửa Trì Thanh đã biết.
Nhiều năm tập võ, Trì Thanh đối với tiếng bước chân rất nhạy cảm. Bạch Lâm cũng tập võ từ nhỏ nên tiếng động di chuyển của nàng rất ổn định, nhưng do chân trái nàng bị thương nên mọi sức nặng thân thể đều dồn về chân phải. Có thể nói, Trì Thanh dễ dàng nhận biết được tiếng bước chân của Bạch Lâm.
Ở trong phòng, nghe đối phương ở ngoài cửa bồi hồi vài lần tới gần rồi lại lui, Trì Thanh cũng không yên gì. Hai người trải qua tối hôm đó, mặc dù tình cảm có tăng, nhưng cũng không tránh khỏi khó xử.
Vừa rồi ở bàn ăn, nếu không phải Tằng Khả Hận nhiều lần làm ra nhiều trò, Trì Thanh e rằng sẽ không chủ động lên tiếng cùng Bạch Lâm, thậm chí ngay cả quang minh chính đại nhìn đối phương cũng không có dũng khí. Trì Thanh thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526235/chuong-70.html