Edit: J.Cent
Beta: girl_sms
Lòng dạ con người đều làm bằng thịt, vô luận là ác tâm như thế nào, cũng sẽ có lúc lơ đãng, bị người nào đó làm việc gì đó khiến cho mềm hóa. Câu nói này của Bạch Lâm mang theo một chút cảm xúc khẩn cầu, còn hơn cây đinh xuyên thấu qua cửa sắt, làm tầng băng lạnh lùng bao phủ trái tim Trì Thanh nứt ra khe hở. Tạo thành vết rạn, sau đó thì vỡ tan.
Trì Thanh biết rõ tay mình không có tiện hoạt động, cũng không phải không nghĩ đến việc tìm người hỗ trợ. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến thân thể mình bị người khác chạm vào đã làm cho Trì Thanh cảm thấy ghê tởm, vì vậy nàng bỏ ngay ý nghĩ này. Mùi máu trên người làm nàng không chịu được, băng gạc trên tay nhắc nhở nàng, lúc này ngay cả tắm rửa nàng cũng không làm được. Thấy ánh mắt Bạch Lâm tràn đầy kiên định, tâm tình của Trì Thanh cũng mềm nhũn, gật đầu đáp ứng thỉnh cầu của Bạch Lâm.
Dù sao tìm Bạch Lâm hỗ trợ, so với những người khác tốt hơn nhiều lắm.
“Cảm ơn ngươi.”
Được Trì Thanh đồng ý cho mình giúp đỡ tắm rửa, Bạch Lâm thấp giọng nói. Nghe xong ba chữ kia, Trì Thanh bất đắc dĩ thở dài, nàng nhìn Bạch Lâm càng thêm phức tạp. Người này vẫn như cũ, cho dù trở nên khó nhìn thấu, nhưng đối xử với mình vẫn không thay đổi.
Người bị thương là mình, tay bị thương không thể hoạt động cũng là mình. Bạch Lâm giúp mình tắm rửa, người nên cảm ơn phải là mình mới đúng, ngược lại nàng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526211/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.