Edit: J.Cent
Beta: girl_sms
Nếu có thể dùng một từ để miêu tả tâm tình của Trì Thanh lúc này, không thể nghi ngờ đó chính là xấu hổ. Nàng cũng không biết mình làm sao có thể nói vậy, đã từng trải qua rất nhiều trường hợp rồi, vì cái gì khi phát sinh chuyện vừa rồi thì miệng lại không biết nói cái gì? Thân thể rất nóng, mặt cũng nóng, Trì Thanh đã cực lực khắc chế cảm xúc, nhưng Bạch Lâm bộ dạng ngu si kia lại nhắc nhở nàng, chính mình vừa rồi làm một việc ngu xuẩn cỡ nào, nói ra mấy lời tào lao đó.
“Khụ khụ…”
Trì Thanh ho khan hai tiếng, thanh thanh khàn khàn, đồng thời cũng làm Bạch Lâm phục hồi tinh thần lại. Mắt nhìn thấy chính mình nửa thân thể còn lõa thể ở ngoài chăn bông, sau đó lại nhìn thấy Trì Thanh đang nhìn bả vai mình chăm chăm. Bạch Lâm vội vàng đem chăn kéo lên, che khuất đi thân thể của chính mình. Nhưng mà trên mặt nàng đã ẩn sắc hồng.
Bạch Lâm không ngu ngốc, nàng có thể đoán được Trì Thanh có thể đứng ở bên ngoài thật lâu. Nghĩ đến mọi động tác của chính mình đều bị người này nhìn thấy, càng nghĩ đến Bạch Lâm lại càng thấy ngượng ngùng, sắc mặt lại càng hồng. Bản thân nàng không ngừng giữ cho mình bình tĩnh, nhưng vẫn là không thể ngăn cản được sắc đỏ lan tràn lên khuôn mặt mình.
“Từ tối hôm qua ngươi bắt đầu phát sốt đến hiện tại, miệng vết thương xử lí cũng không được tốt lắm. Một hồi ta sẽ cho Lục Úy Lai tới kiếm tra thân thể ngươi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526178/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.