Edit: J.Cent (Editor mới mình mới hợp tác:”>)
Beta: girl_sms
Đang chìm sâu vào hồi tưởng thình lình bị tiếng đập cửa đánh gãy mạch suy nghĩ, lau khô khóe mắt, Trì Thanh hơi nhấp miệng, từ trên mặt đất đứng lên đi ra mở cửa. Không ngoài dự đoán người đứng trước cửa là Lục Úy Lai. Trì Thanh quay đầu liếc mắt nhìn Bạch Lâm nằm ở trên giuờng, rồi khóa lại cửa từ bên ngoài, liền rời đi.
“Đại tỷ, lúc ta ở trên lầu thấy được Tằng Khả Hận. Vết thương trên cổ nàng là ngươi làm sao?”
Đứng ở trên hành lang đầy im lặng, nghe Lục Úy Lai cẩn thận câu hỏi, Trì Thành cũng không trả lời lại mà trầm mặc gật đầu.
“Đại tỷ, ngươi còn nhớ rõ chúng ta cùng một chỗ có bao lâu?”. Chẳng sợ Trì Thanh gật đầu rất nhẹ, Lục Úy Lai vẫn nhìn thấy rất rõ ràng. Đã sớm biết đáp án, nàng đẩy gọng kính, thấp giọng hỏi.
“Úy Lai, ngươi nên biết, ta tuổi lớn, trí nhớ cũng không còn tốt. Tựa hồ, từ lúc ta cứu các ngươi ra đến hiện tại, không mười năm thì cũng có bảy, tám năm đi.”
Trì Thanh nói chuyện tốc độ rất chậm, ánh mắt cũng không tự giác hướng về phương xa. Biết nàng là đang nhớ lại, Lục Úy Lai cũng không lập tức đáp lại, cho tới khi đối phương mang tầm mắt dời về trên mặt mình, mới hé mở đôi môi.
“Đại tỷ trí nhớ không sai, ta cùng Tằng Khả Hận biết nhau suốt mười tám năm, cùng đại tỷ ở chung cũng đã mười năm. Chẳng sợ qua lâu như vậy, đại tỷ tướng mạo cũng cùng lúc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526172/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.