"Thanh Tầm, ngươi không nên bị Vân Nha đạo nhân chọc giận!" Ngay tại lúc này, Tần Lãng dùng ý thức nhắc nhở Cố Thanh Tầm không nên hành sự lỗ mãng, bởi vì nếu Cố Thanh Tầm nhất thời xúc động, liền có thể công dã tràng, như vậy sau này nàng muốn thống trị Doanh Châu Đảo sẽ trở nên rất khó, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ rất khó. Muốn thống trị tất cả tu sĩ Doanh Châu Đảo, vậy thì nhất định phải khiến toàn bộ tu sĩ Doanh Châu Đảo cảm thấy Cố Thanh Tầm đang chiếu cố và bảo vệ thể diện của bọn họ, nếu Cố Thanh Tầm trực tiếp đánh Vân Nha đạo nhân thành tro bụi, không khác nào trực tiếp đánh chết Tông chủ Doanh Châu Đảo, như vậy bất luận kẻ nào trong số tu sĩ, trưởng lão Doanh Châu Đảo đều sẽ không cảm thấy vẻ vang. "Ta cũng biết không nên dễ dàng nổi giận, nhưng Vân Nha đạo nhân này thật sự đáng ghét, rõ ràng đã cho hắn bậc thang đi xuống, nhưng hắn lại sửng sốt không chịu xuống! Tên này quả thực là muốn thà làm ngọc nát chứ không chịu làm ngói lành!" Cố Thanh Tầm hận hận nói, tính nhẫn nại của nàng đối với Vân Nha đạo nhân đã đạt đến cực hạn. Nếu không phải Tần Lãng ngăn cản, chỉ sợ lúc này cơn giận của Cố Thanh Tầm đã hoàn toàn bộc phát. "Thà làm ngọc nát?" Tần Lãng khẽ cười một tiếng, "Tin ta đi, Vân Nha đạo nhân cũng không phải thật sự muốn cái gì thà làm ngọc nát, dã tâm lớn nhất của hắn chính là muốn trở thành lãnh tụ Tam Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4971025/chuong-3309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.