"Ngươi... ngươi vậy mà muốn luyện ta thành linh đan?" Tần Lãng không ngờ đối phương lại là một kẻ điên như vậy, "Ngươi là tiên nhân của Bồng Lai, vậy mà muốn dùng người sống làm linh đan, ngươi điên rồi! Ngươi làm vậy chỉ sẽ trở thành kẻ thù chung!" "Kẻ thù chung sao?" Tử Chúc đạo nhân cười hắc hắc nói, "Đừng nói là không có người khác nhìn thấy, cho dù có người nhìn thấy thì thế nào? Ngươi bất quá chỉ là một đạo đồng của ta, luyện ngươi thành linh đan thì thế nào, người khác cũng không nói gì được. Chỉ là một đạo đồng, ở Bồng Lai đảo có tác dụng gì, không ai quan tâm đến sống chết của ngươi. Cho nên, ngươi không bằng cứ dựa theo sự phân phó của ta, ngoan ngoãn chờ ta luyện linh đan, nếu ta dùng xong có hiệu quả, vậy cũng coi như ngươi lập công lớn. Hắc hắc, bớt nói nhảm đi, ngươi mau vào trong đan lô của ta đi!" Trực tiếp dùng người sống luyện đan, điều này nghe có vẻ cực kỳ vô lý, nhưng trong thế giới tu chân giả, đây vốn là chuyện bình thường, cho nên Tần Lãng cũng tỏ ra rất bình tĩnh, trực tiếp nói với Tử Chúc đạo nhân: "Dù sao ngươi cũng là tiên nhân chân chính, vì sao nhất định phải ngay cả ta một tiểu hài tử cũng không buông tha? Không nể mặt tăng thì cũng nể mặt Phật, ta dù sao cũng là đi cùng Cố Thanh Tầm, chẳng lẽ ngươi không cân nhắc đến cảm nhận của cha Cố Thanh Tầm, cân nhắc đến Huyền Thánh Cung?" "Hắc hắc, đến chết rồi mà ngươi còn muốn dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4970916/chuong-3200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.