Nhưng những chuyện ở châu tự trị này không liên quan nhiều đến Tần Lãng, ở vị trí nào lo việc đó, những chuyện này là do Bão lão gia tử, Hứa Sĩ Bình và những người khác quan tâm, Tần Lãng chẳng qua là người giang hồ, thân ở trong giang hồ, thì không cần phải suy nghĩ quá nhiều chuyện triều đình. Nhưng, Tần Lãng không muốn can dự vào những chuyện này, thì sự việc lại cứ tìm đến hắn, Tần Lãng chỉ đi bộ dọc theo con đường cái trên bãi Gobi mà thôi, nhưng lại bị mấy chiếc xe quân sự vây lại. Tần Lãng vốn tưởng những quân nhân này chỉ là đi ngang qua, nào ngờ người ta lại chính là nhắm vào hắn mà đến. "Giơ tay lên!" Binh sĩ nhảy xuống từ xe quân sự chĩa súng vào Tần Lãng, nhìn cái tư thế này của bọn chúng, nếu như Tần Lãng không phối hợp, bọn chúng nhất định sẽ nổ súng. Tần Lãng giơ tay lên, phối hợp kiểm tra, trong miệng hỏi: "Các vị đồng chí, không biết ta đã phạm lỗi gì?" Đối phương không trả lời, trực tiếp dùng báng súng đập về phía Tần Lãng. Chuyện này liền chọc giận Tần Lãng rồi, ngươi muốn kiểm tra thì không sao, coi như là phối hợp duy trì ổn định quốc gia, nhưng cái kiểu không phân biệt trắng đen đã đánh người, chuyện này thật sự khiến Tần Lãng khó chịu rồi, cho nên Tần Lãng duỗi một ngón tay chạm vào báng súng của đối phương, khiến nó căn bản không thể nhúc nhích nửa phần, sau đó Tần Lãng lạnh lùng nói: "Dừng lại đúng lúc! Mọi việc, tổng phải có một nguyên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4969258/chuong-1541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.