Long Cung Ly Hồ, mang đến cho Tần Lãng cảm giác còn lớn hơn cả Tử Cấm thành, đương nhiên cũng càng thêm vàng son rực rỡ. Nơi đây có rất nhiều bảo vật, mà lại đều là bảo vật có lợi cho tu hành, cho dù là Tần Lãng, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy. Thế nhưng, Tần Lãng tự nhiên là không dám động vào bảo bối của Long Vương Ly Hồ. Có lẽ trên Địa Cầu rất nhiều phàm nhân sẽ cho rằng Long Vương là thần linh tương đối yếu, thế nhưng Tần Lãng cũng không cho là như vậy. Giao Long trời sinh đã có tiềm lực tu hành, mà Long Vương lại chính là chân long, thống lĩnh mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn thủy yêu, thực lực này nếu yếu thì quả thực rất kỳ lạ. Huống chi, thần linh yếu hơn nữa cũng là thần linh, tồn tại có thể trở thành thần linh, thì làm sao có khả năng thật sự sẽ rất yếu được chứ? Bên trong Long Cung, cao thủ như mây, bất kỳ một thị vệ nào bên trong cũng đều có tu vi Kết Đan kỳ trở lên, mà lại Tần Lãng còn có thể cảm ứng được một vài khí tức Nguyên Anh cấp, hơn nữa số lượng cũng không ít. Dưới sự dẫn dắt của một thị nữ, Tần Lãng tiến vào đại điện của Long Cung. Tòa cung điện to lớn này, vốn dĩ hẳn là nơi nghị sự của rất nhiều người trong Long Cung Ly Hồ, thế nhưng giờ phút này lại trống trải đến mức chỉ có một mình Tần Lãng, thị nữ kia cũng biến mất ở cửa cung điện rồi, hiển nhiên đây là Long Vương Ly Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4969234/chuong-1517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.