Tên gọi Tang Cách Nhĩ này không hổ là thổ hào bản địa, không bao lâu đã gọi một đám lưu manh bản địa vây quanh, hơn nữa đám người này đều cầm theo đồ nghề, ai nấy hung thần ác sát. Ngoài ra, còn có không ít người vây xem. Người đông thế mạnh, tên Tang Cách Nhĩ này liền bắt đầu kiêu ngạo, từ trong tay tên côn đồ khác lấy một thanh loan đao, vung vẩy về phía Tần Lãng nói: "Tiểu tử! Tối hôm nay các ngươi chết chắc rồi!" Tần Lãng ngay cả nhìn tên Tang Cách Nhĩ này một cái cũng không nhìn, chỉ là hỏi Lạc Tân một câu: "Có sợ không?" "Mới không sợ chứ. Ngươi không phải đều nói rồi sao, đều là một đám thổ lưu manh mà thôi, ngươi là cao thủ mà." Lạc Tân cười nói, quả nhiên một chút cũng không lo lắng. "Đích xác không cần sợ, người của chúng ta cũng hẳn là đã đến rồi." Tần Lãng cười nói. Quả nhiên, người của Tần Lãng cũng đã đến rồi. Trát Na đích thân dẫn đội, đem phần tử cuồng nhiệt của hội tôn giáo cùng tăng lữ trẻ tuổi của chùa chiền phụ cận đều triệu tập tới. Với sức ảnh hưởng của Trát Na ở đây, muốn làm được điểm này đương nhiên rất dễ dàng. Thiền sư Trát Na bình thường tuy ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, hòa nhã, nhưng đó đều là làm ra vẻ cho người khác xem. Bây giờ, Tần Lãng muốn ông ta giúp đánh nhau, Trát Na tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại không từ chối, bởi vì Thiền sư Trát Na hầu như xem Tần Lãng như sư phụ mà đối đãi, cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4968607/chuong-890.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.