Hạ Tuế An hỏi Kỳ Bất Nghiên có muốn đi cùng nàng không, mặc dù hắn ăn không nhiều, nhưng ra ngoài còn hơn là suốt ngày ở trong phòng.
Kỳ Bất Nghiên nắm tay nàng đẩy cửa đi ra.
Trong sân tuyết trắng xóa, Hạ Tuế An cúi người rũ tuyết đọng trên hoa, để lộ cánh hoa màu đỏ sẫm, rũ hoa xong, lại rũ cỏ.
Kỳ Bất Nghiên nhìn nàng chơi, cũng không biết như vậy có gì vui, nhìn mãi nhìn mãi, hắn cũng thử rung cây bên cạnh, tuyết đọng rơi ào ào xuống, Hạ Tuế An trợn mắt há mồm.
Nàng bị tuyết rơi ngợp trời làm cho ngơ ngác.
Căn bản không tránh được.
Tuyết trên cây rơi hết lên người họ rồi, đau thì không đau, giống như ném tuyết vậy, Hạ Tuế An phủi tuyết trên vai: "Sao huynh không đợi chúng ta đi ra ngoài rồi hẵng rung cây."
Kỳ Bất Nghiên ngẩng đầu nhìn cây, rồi phủi tuyết trên đỉnh đầu nàng: "Sau này sẽ vậy."
Hạ Tuế An không so đo với hắn nữa.
Nàng phủi tuyết khác trên người, bên tai lại vang lên tiếng cha mẹ gọi, Hạ Tuế An chần chừ ngước mắt lên, không trung tuyết rơi lại xuất hiện cha mẹ nàng, hình ảnh trở nên chân thực hơn nhiều.
Họ vẫn đang ở trong thành cổ Tây An, lo lắng cầm ảnh trong điện thoại hỏi người khắp nơi, thỉnh thoảng lớn tiếng gọi tên nàng về phía bốn phía, khu du lịch thành cổ cũng phát loa tìm người vang dội.
Hạ Tuế An tự nhủ đây là ảo giác, đừng tin, nhưng tất cả những điều này quá chân thực.
Kỳ Bất Nghiên không bỏ qua biểu cảm của nàng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5298483/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.