Rắn đen nghe thấy tiếng sáo chạy về dường như nhận ra chuyện gì đang xảy ra, miệng hơi hé, miếng thịt đang ngậm rơi xuống. Nó không dám nhặt, miếng thịt tìm cả buổi trời chắc là không ăn được nữa rồi.
Cái đầu dẹt của rắn đỏ xoay chuyển liên tục.
Nó tuy ít khi chạm vào Hạ Tuế An, nhưng rất quen thuộc với hơi thở của nàng, lúc này lại không cảm nhận được chút nào, giống như Hạ Tuế An đã bốc hơi khỏi thế gian vậy.
Rắn bạc bất động thanh sắc bò ra xa một chút, giả vờ rất tận tâm cảm ứng hơi thở của Hạ Tuế An, cho dù bây giờ nó chẳng cảm nhận được tí gì, cũng không muốn để chủ nhân cảm thấy mình vô dụng.
Kỳ Bất Nghiên bóp một con bướm, ngay trước khi bóp c.h.ế.t nó, buông tay ra.
Bướm nhanh ch.óng bay lên không trung.
Đàn bướm này là do Kỳ Bất Nghiên dùng sáo xương gọi đến, chúng không nhận được sự cho phép của hắn thì không thể bay xa, chỉ có thể bay quanh hắn.
Kỳ Bất Nghiên rời khỏi bệ cửa sổ, bình thản rửa mặt, không nhanh không chậm buộc chiếc chuông nhỏ mà Hạ Tuế An từng khen đẹp vào đuôi tóc, rồi đeo chiếc đai trán bạc nàng từng đeo lên trán, kêu leng keng.
Hắn đẩy cửa phòng, đi ra ngoài.
Muốn ra cổng lớn, bắt buộc phải đi qua giả sơn lầu các của phủ công chúa, Kỳ Bất Nghiên nhìn thấy Lạc Nhan công chúa, nàng cũng nhìn thấy hắn.
Lạc Nhan công chúa rất ít khi hỏi đến việc Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên đang tạm trú ở phủ công chúa làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5294318/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.