Lưu Diễn rất cố chấp với việc dùng Linh cổ phục hưng Đại Chu, Hạ Tuế An đã đọc nguyên tác đương nhiên sẽ không ngốc đến mức muốn dùng phương pháp động chi dĩ tình, hiểu chi dĩ lý (dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục) để thay đổi quan niệm của hắn.
Muốn thay đổi kết cục chỉ có thể dựa vào họ.
Nàng cầm miếng bánh hoa lạnh trên bàn lên, nếm thử một miếng, tan ngay trong miệng, ngọt mà không ngấy.
Món bánh này vốn dùng sau bữa ăn, Hạ Tuế An chưa ăn cơm đã ăn nó trước, còn cầm một miếng cho Kỳ Bất Nghiên: "Huynh cũng ăn đi."
Hắn ăn miếng bánh hoa lạnh nàng đưa.
Bánh hoa lạnh còn mang theo hơi lạnh của băng, vị mềm dẻo, Kỳ Bất Nghiên nuốt xuống, Hạ Tuế An bưng bát lên ăn cơm, bữa này nàng phải ăn no một chút, ăn no mới có sức tìm chỗ trốn.
Hạ Tuế An ăn như hổ đói hết sạch thức ăn trên bàn, như đói đến mức không chịu nổi, cũng không phải không quan tâm đến Kỳ Bất Nghiên, để lại phần ăn của hắn.
Kỳ Bất Nghiên chậm rãi đặt bát ngọc đã cạn xuống, không quên uống một chén trà trong.
Đĩa bánh hoa lạnh kia còn lại một nửa.
Hạ Tuế An không ăn nữa.
Nàng không ăn, Kỳ Bất Nghiên không trọng chuyện ăn uống cũng không ăn, để lại nửa đĩa bánh hoa lạnh.
Đợi họ dùng xong bữa, màn đêm buông xuống, Hạ Tuế An đi thắp nến, ánh lửa sáng lên, chiếu rọi cả căn phòng, Kỳ Bất Nghiên ngồi trên giường La Hán gần cửa sổ, trên bàn thấp bày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5291374/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.