Tay chân Hạ Tuế An nóng bừng lên, trong nháy mắt nói năng lộn xộn: "Huynh...ta...ta."
Kỳ Bất Nghiên theo bản năng hôn lên đầu ngón tay đang túm c.h.ặ.t vạt áo của nàng, thần kinh nàng tê dại, lại nghe hắn nói: "Nàng không biết chuyện thân mật nhất thế gian là gì sao? Chính là chỗ đó của ta..."
Một bàn tay bịt miệng hắn lại.
Hạ Tuế An xoay người lại, rúc vào lòng Kỳ Bất Nghiên, xấu hổ đến mức làn da nhuộm một lớp màu hồng phấn cực kỳ xinh đẹp: "Ta mệt lắm rồi."
Nàng trước đây cũng từng dùng cái cớ này.
"Vậy sau này nàng có làm chuyện thân mật nhất thế gian này với ta không?" Kỳ Bất Nghiên cúi đầu, đôi môi mỏng vô tình lướt qua dái tai nàng.
Hạ Tuế An ậm ừ lung tung.
Trong đầu nàng giờ toàn là câu nói của Kỳ Bất Nghiên, như muốn nổ tung.
Mặc dù Hạ Tuế An biết Kỳ Bất Nghiên sẽ bày tỏ suy nghĩ của mình rất thẳng thắn, nhưng biết là một chuyện, nghe vào tai lại là chuyện khác. Nàng vùi đầu vào lòng Kỳ Bất Nghiên không chịu ra.
Hôm sau, trời nắng chang chang.
Ánh sáng vàng rực rỡ lướt qua những lầu góc tinh xảo, bức tường cung điện màu đỏ sừng sững, rải xuống cung đạo dài dằng dặc, chiếu rọi mái vàng cửa đỏ, càng làm cho hoàng cung thêm phần lộng lẫy và trang nghiêm.
Vài bóng người đi xuyên qua ánh nắng, đi trên cung đạo uốn lượn quanh co.
Tuyền Lê
Một trong số đó là Tô Ương.
Hôm qua, nàng bị hoàng đế giữ lại trong hoàng cung một đêm, nói là Tô Ương thân là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5289721/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.