Kỳ Bất Nghiên gỡ hết dải lụa trên tóc Hạ Tuế An xuống, mái tóc xanh xõa xuống như thác, trượt qua mu bàn tay hắn: "Hạ Tuế An."
Nàng không hiểu: "Hả?"
Kỳ Bất Nghiên nhìn Hạ Tuế An rất lâu, không biết tại sao, hắn có một dự cảm, nàng sẽ đột nhiên biến mất hoàn toàn vào một ngày nào đó, cho nên Kỳ Bất Nghiên muốn đặt Hạ Tuế An dưới mí mắt mà trông chừng.
Cho dù họ đều có thể gặp nguy hiểm.
Kỳ Bất Nghiên cũng không muốn buông tay.
Hắn thậm chí có ý nghĩ đen tối, cố chấp đến cực điểm, nếu Hạ Tuế An thực sự sẽ biến mất, vậy trước khi nàng biến mất, họ cùng c.h.ế.t cũng không phải là không được, như vậy, nàng sẽ không biến mất được nữa.
Hạ Tuế An đã có thể đến thế giới này, tự nhiên cũng có khả năng rời khỏi thế giới này.
Kỳ Bất Nghiên gọi tên nàng, nhưng lại không nói không rằng. Hạ Tuế An dùng tay huơ huơ trước mặt hắn: "Huynh muốn nói gì?"
"Muộn rồi, nghỉ ngơi đi."
Kỳ Bất Nghiên cười nói.
Hạ Tuế An còn muốn nói gì đó, bị hắn ấn vào trong chăn, nàng không chịu thua chui đầu ra, há miệng định nói, Kỳ Bất Nghiên cúi đầu hôn nàng, nàng một chữ cũng không nói ra được.
Sương đêm nặng hạt, nước trượt trên hoa cỏ, trong phòng, môi Hạ Tuế An đỏ mọng, như màu đỏ sinh ra do hôn môi day dưa hồi lâu, mắt khép hờ nằm sấp trên giường, Kỳ Bất Nghiên nghịch tóc nàng.
Nàng không nhắc đến chuyện đó nữa.
Kỳ Bất Nghiên cũng không nhắc.
Hắn rũ mắt, lông mi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5279086/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.