Cả người Hạ Tuế An cứng đờ.
Thôi di lười biếng ngồi lại chiếc bàn ghế nàng ta thường ngồi tính sổ sách, khoanh tay nhìn họ.
Kỳ Bất Nghiên bước vào phòng, A Tuyên vừa được nắn lại hàm trật khớp cũng đi theo vào, hắn im lặng đứng bên cạnh Thôi di, chưa thể nói nhiều, nhưng A Tuyên có vẻ có rất nhiều điều muốn nói.
Hạ Tuế An vân vê vạt áo, chột dạ nói: "Ta chỉ tò mò họ làm thế nào thông qua việc che giấu hơi thở để tránh sự theo dõi của độc cổ của huynh thôi."
Thôi di ngẩng đầu lại nhìn họ một cái.
Kỳ Bất Nghiên khẽ cười: "Nàng nếu thực sự muốn biết, ta cũng có thể nói cho nàng nghe mà. Nàng quên rồi sao, nàng ta là người luyện cổ, ta cũng là người luyện cổ, nàng ta biết, ta cũng sẽ biết."
Hạ Tuế An tự động đi đến trước mặt Kỳ Bất Nghiên, như do dự một chút, rất chậm rất chậm móc lấy ngón tay hắn, rồi nắm lấy: "Được."
Thôi di nhướng mày.
Cách họ ở chung hình như trở nên kỳ quái? Nghi hoặc thì nghi hoặc, Thôi di tự nhiên sẽ không quản chuyện của họ, chuyện của mình còn lo chưa xong, đâu rảnh rỗi đi lo chuyện khác.
Đang định nói họ có thể đi rồi, lời của Thôi di nghẹn lại trong họng, nàng ta ở rất gần họ, nhìn kỹ, có thể thấy chuỗi bạc bướm trên cổ tay Kỳ Bất Nghiên có một vết nứt khá rõ ràng.
Thôi di bật dậy.
Tuyền Lê
Nàng ta chỉ vào chuỗi bạc bướm của Kỳ Bất Nghiên, mày hơi nhíu: "Chuỗi bạc bướm của ngươi có thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5279081/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.