Hắn ngước mắt nhìn về phía trước.
Tưởng Tuyết Vãn đưa dây cương cho tùy tùng đuổi tới, chắp tay hành lễ với A Tuyên: "Xin lỗi, con ngựa này là của ta, làm ngươi sợ hãi rồi."
Giọng thiếu nữ vang dội lại có lực, xuyên qua sự ồn ào của chợ, truyền vào tai A Tuyên.
Bụi đất bị vó ngựa giẫm lên rơi xuống, A Tuyên và Tưởng Tuyết Vãn bốn mắt nhìn nhau, dưới ánh nắng nhạt nhòa, thiếu nữ chân đi ủng dài, thần thái rạng rỡ, còn ch.ói lóa hơn cả ánh nắng Vệ thành ba phần.
A Tuyên nhìn nàng, không rời mắt.
Tưởng Tuyết Vãn đi lại gần hắn.
Ánh mắt nàng ẩn chứa sự áy náy, hoàn toàn không bị khuôn mặt có vết sẹo bỏng của hắn làm cho ghê tởm, hỏi: "Chẳng lẽ ngươi bị thương rồi?"
A Tuyên nói không, Tưởng Tuyết Vãn mới yên tâm, nàng còn muốn quan tâm vài câu, một tùy tùng tiến lên nói: "Tiểu thư, tướng quân tìm người có việc."
"Ta biết rồi." Tưởng Tuyết Vãn phi thân lên ngựa, phóng nhanh rời khỏi chợ.
Chợ khôi phục như cũ, A Tuyên lại nhìn theo hướng Tưởng Tuyết Vãn rời đi, đứng yên tại chỗ. Hắn nghe thấy lời tùy tùng nói, mà Vệ thành chỉ có một vị tướng quân, đó chính là Tưởng tướng quân.
Cho nên, nàng là con gái Tưởng tướng quân.
Từ ngày đó, A Tuyên phát hiện mình luôn vô thức nghe ngóng về Tưởng Tuyết Vãn, biết được rất nhiều chuyện về nàng, Tưởng Tuyết Vãn tính tình hòa đồng, tính cách giống phụ thân, thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung v.v...
Hắn sẽ lén lút đi theo Tưởng Tuyết Vãn, nhìn nàng cười, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5274053/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.