Nàng đây không hầu hạ nữa, Thôi di giận sôi m.á.u, dưới ánh mắt của Lưu Diễn, giật phắt chiếc áo khoác hắn khoác cho nàng xuống, dứt khoát ném xuống đất, lại giẫm lên, giẫm mấy cái, rồi bỏ đi. Lưu Diễn không đuổi theo nàng.
Hắn dựa vào lan can lầu cao, mặt không cảm xúc nhìn vô số đèn Khổng Minh dường như đếm không xuể.
Tuyền Lê
Vài chiếc đèn Khổng Minh bay qua mái nhà khách điếm.
Hạ Tuế An chỉ vào đèn Khổng Minh, lắc lắc cổ tay Kỳ Bất Nghiên, chuỗi bạc bướm trên cổ tay hắn cọ qua người nàng: "Ước nguyện, huynh ước nguyện đi."
Kỳ Bất Nghiên nghiêng đầu nhìn nàng.
Nàng thấy hắn vẫn chưa ước, do dự hỏi: "Huynh có phải vẫn chưa nghĩ ra tâm nguyện gì không?"
Ánh trăng và đèn Khổng Minh chiếu rọi họ, Kỳ Bất Nghiên có thể thu hết khuôn mặt Hạ Tuế An vào đáy mắt, ngay cả sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt của nàng cũng nhìn thấy rõ ràng, hắn bỗng giơ tay chạm vào mày mắt nàng.
Có rất nhiều cảm xúc được truyền tải qua mày mắt con người, Kỳ Bất Nghiên ngắm nhìn mày mắt Hạ Tuế An, bên trong chứa nụ cười vụn vỡ như sao, chứa hắn, và những chiếc đèn Khổng Minh xung quanh họ.
Hắn dường như rất thích nhìn nàng.
Giống như có được một con cổ trùng khó tìm, khiến Kỳ Bất Nghiên trong lòng vui sướng, phải thường xuyên ngắm nhìn, thời gian ở bên Hạ Tuế An càng lâu, cảm giác này càng mãnh liệt, như trường tồn mãi mãi.
Dải lụa trên tóc Hạ Tuế An bị gió thổi bay lên vai, rủ xuống sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5274050/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.