Vết sẹo cũ tất nhiên sẽ không còn đau nữa, nhưng Hạ Tuế An không ngờ Kỳ Bất Nghiên lại hôn lên vết sẹo cũ của mình, khi nụ hôn rơi xuống, cảm giác nơi đó như bị một ngọn lửa thiêu đốt.
Đôi môi mỏng nhiệt độ cao, nóng như bỏng tim.
Nàng ngẩn người ra một lúc, rồi nâng mặt hắn lên, để sự ấm áp đó rời xa.
Khuôn mặt thiếu niên phóng đại trước mắt Hạ Tuế An, hắn sinh ra cực kỳ diễm lệ, lại là kiểu vừa vặn, giống như cổ trùng của hắn, có thể mê hoặc lòng người trong vô thanh vô tức, dụ dỗ người ta sa ngã.
Hạ Tuế An buông Kỳ Bất Nghiên ra, kéo tề hung nhu quần lên, tiếp đó chỉnh lại áo khoác, nhịp tim không có dấu hiệu chậm lại, như muốn nhảy ra ngoài.
Nàng chuyển chủ đề một cách gượng gạo: "Đúng rồi, hôm nay là ngày mười chín tháng tư."
Mười chín tháng tư.
Họ đã giao ước, sau này ngày này sẽ là sinh thần của Kỳ Bất Nghiên, Hạ Tuế An cũng từng nói sẽ tặng một món quà cho hắn vào ngày hôm nay.
Kỳ Bất Nghiên ngồi thẳng dậy, nhìn Hạ Tuế An, đợi nàng nói hết câu.
Hạ Tuế An vừa bị hắn hôn lên vết sẹo cũ ở eo bụng bỗng trở nên không tự nhiên, nhất thời không chịu nổi ánh mắt chăm chú của hắn, ngượng ngùng, lòng bàn tay áp lên mặt hắn, đẩy sang một bên.
Nhưng Kỳ Bất Nghiên lại quay về.
Tay Hạ Tuế An định hạ xuống lại giữ mặt hắn, xoay đi lần nữa, da hắn rất mịn, như lụa thượng hạng, ngón tay nàng chạm vào hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5274046/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.