Hạ Tuế An đặt nước xuống, thấy những cuốn sách khác đều đã được nhặt lên, còn Kỳ Bất Nghiên lại nhìn chằm chằm vào cuốn sách duy nhất còn lại trên sàn đến xuất thần, nàng cảm thấy khó hiểu, bước tới, định hỏi hắn làm sao vậy.
Khắp nơi trong phòng đều được thắp nến, sáng như ban ngày, Hạ Tuế An vô tình liếc qua cuốn sách của hắn, trong nháy mắt kinh ngạc đến mức trố mắt nhìn.
Kỳ Bất Nghiên mang cuốn sách này theo? Không đúng.
Hắn không giống người sẽ âm thầm mang đồ của người khác đi, chắc chắn có sự cố gì đó, hai chân nàng như đeo đá ngàn cân, mỗi bước đi đều rất khó khăn: "Nó..." Sao lại ở đây?
Kỳ Bất Nghiên thẳng người dậy: "Nó kẹp trong sách cổ của ta, không phải do nàng đặt vào sao?"
"Sao có thể chứ?"
Hạ Tuế An buột miệng nói ngay lập tức.
Hắn lơ đãng nhặt cuốn sách lên, đốt ngón tay nhẹ nhàng ấn vào trang bìa: "Vậy là vô tình rơi vào trong sách cổ của ta rồi."
Khả năng này là lớn nhất, Hạ Tuế An cũng không tin Kỳ Bất Nghiên cố ý lấy cuốn sách từ nhà cây đi, điều nàng muốn biết lúc này là hắn sẽ xử lý cuốn sách này thế nào, giữ lại hay vứt đi.
Lại thấy cuốn sách được Kỳ Bất Nghiên đặt lại lên trên đống sách cổ, coi như một cuốn sách bình thường mà xử lý.
Tức là không có ý định vứt đi.
Cuốn sách này rơi vào trong sách cổ của Kỳ Bất Nghiên, lý ra nên do hắn xử lý.
Tuy nhiên, Kỳ Bất Nghiên hình như không có ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5229504/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.