Vai Hạ Tuế An run lên, mái tóc dài xõa xuống thắt lưng, che đi một phần thân thể, màu trắng và đen hòa quyện hoàn hảo vào nhau, giống như một bức tranh thủy mặc chỉ có hai tông màu đơn giản nhưng lại rất đẹp mắt.
Trong nhà cây chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng không được tỏ tường, có chút mờ ảo.
Tiếng mưa rơi vẫn còn đó, tí tách tí tách, xuyên qua vách cây, từ từ truyền vào, càng làm cho không gian trong nhà cây thêm phần tĩnh mịch, Hạ Tuế An dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình, dồn dập lạ thường.
Hạ Tuế An xoay người nhìn người đứng ở phía bên kia nhà cây, Kỳ Bất Nghiên cũng vẫn đang quay lưng về phía nàng. Bộ y phục màu chàm ướt sũng của thiếu niên nằm trên sàn, mái tóc dài cài trang sức bạc thi thoảng nhỏ xuống vài giọt nước.
Ánh mắt nàng rơi xuống phía dưới.
Chuỗi bạc bướm ở chân hắn rất ít khi xuất hiện trước mắt người khác, bởi vì có tà áo, ủng che đi, Hạ Tuế An cũng chỉ mới nhìn thấy vài lần mà thôi.
Chuỗi bạc bướm như một tia trăng bạc, quấn thành một vòng, nhẹ nhàng bó lấy mắt cá chân trắng như ngọc nhô lên, bảy chiếc chuông nhỏ rũ xuống các hướng khác nhau, dán sát vào da thịt.
Đi mưa về, ủng đương nhiên cũng ướt.
Kỳ Bất Nghiên đi chân trần đứng trong nhà cây, như ngày mới lọt lòng mẹ đến thế gian này, gần như không có vật gì che thân, hắn thản nhiên tự tại, hoàn toàn không biết e thẹn là gì.
Kỳ Bất Nghiên thỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5216485/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.