Cửa nhà cây vẫn mở, vì Hạ Tuế An vào quá vội nên quên đóng lại. Ánh mặt trời như bị ai đập vỡ, rải rác tràn vào, phân chia rõ rệt ánh sáng nơi cửa và trong góc tối.
Hiện tại họ đang đứng ở trong góc tối.
Trông như lén lút làm chuyện mờ ám gì đó.
Kỳ Bất Nghiên bị Hạ Tuế An bịt miệng bất ngờ, trang sức bạc trên người leng keng vang lên. Lòng bàn tay nàng đè lên đôi môi hơi hé mở của hắn, cảm nhận được hơi thở ấm nóng rõ rệt.
Cuốn sách vẫn nằm trong tay Kỳ Bất Nghiên.
Trang sách vẫn mở, một bức tranh vẽ cảnh nam nữ ân ái hiện rõ mồn một trên giấy.
Khóe mắt Hạ Tuế An liếc thấy tư thế của họ, vừa đỏ mặt tía tai vừa khó mở lời. Nàng muốn giật lấy cuốn sách, nhưng Kỳ Bất Nghiên lại tránh đi. Hạ Tuế An sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn vẫn chưa có câu trả lời, vẫn còn thắc mắc về nội dung trong sách, trước khi được giải đáp, tạm thời hắn sẽ không để Hạ Tuế An lấy cuốn sách đi.
Nàng cũng nhận ra mình đang làm gì, ngượng ngùng buông tay xuống, không bịt miệng hắn nữa.
Kỳ Bất Nghiên muốn đọc sách gì là quyền tự do của hắn.
Không thể tước đoạt tự do của hắn.
Hơn nữa, hắn đã tò mò về cuốn sách này rồi, nếu Hạ Tuế An cứ một mực ngăn cản, chỉ sợ phản tác dụng, chi bằng thuận theo tự nhiên. Kỳ Bất Nghiên cũng đã mười mấy tuổi rồi, sau này cũng sẽ biết thôi.
Nhưng nếu bắt Hạ Tuế An giải thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5214369/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.