Hạ Tuế An theo bản năng ôm lấy đầu, trong đầu dường như lóe lên một số ký ức vụn vặt:
Đêm lạnh như nước, bên hồ có một nữ t.ử mặc váy dài màu chàm đứng đó, dáng người rất mảnh mai, giữa trán nàng đeo trang sức bạc tinh xảo, nhã nhặn, cổ tay đeo bảy chiếc vòng tay chuông bạc hình bướm.
Trang phục sặc sỡ trong đêm khuya càng thêm thần bí, nữ t.ử trắng đến gần như trong suốt, ngũ quan sâu sắc, đẹp như một bức tranh thủy mặc.
"A Thư."
Bỗng nhiên có người gọi nàng.
Kỳ Thư mặt vô cảm xoay người lại, trang sức bạc trên y phục khẽ vang.
Thanh niên cầm một chiếc áo khoác đi tới, dịu dàng khoác lên cho nàng, tựa hồ có chút giận nàng không biết quý trọng thân thể mình, lại tựa như cưng chiều nói: "Buổi tối đi ra ngoài, sao không mặc nhiều một chút."
Kỳ Thư không nói một lời.
"Kể từ khi nàng sinh nó ra, sức khỏe liền không tốt lắm, là lỗi của ta, không nên để nàng sinh nó ra." Thanh niên nắm tay nàng.
Mặc kệ thanh niên nói gì, Kỳ Thư vẫn thờ ơ, phản ứng nhàn nhạt, như đang thả lỏng bản thân, không muốn suy nghĩ bất cứ chuyện gì, không muốn để ý xung quanh, chỉ muốn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Thanh niên ôm Kỳ Thư đứng bên hồ, kể lể hôm nay đã làm những gì.
Kỳ Thư không chút gợn sóng.
Cho đến khi nàng nhìn thấy đứa trẻ ngồi xổm bên bờ hồ đối diện chơi sâu, đó là con của bọn họ, Kỳ Bất Nghiên. Hàng mi Kỳ Thư khẽ động cơ hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5198030/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.