Sau khi nghỉ ngơi một canh giờ, quan chủ sự cao giọng nói: “Vòng thứ hai của đại hội đạo thống, Võ Đang Lạc Phi đấu với Bất Hưu lâm Tạ Thiên Hiên!”
Bất Hưu lâm Tạ Thiên Hiên vừa trải qua một trận chiến gian khổ, sau khi nghỉ ngơi một canh giờ tuy thể lực đã khôi phục một chút nhưng sắc mặt vẫn hết sức mỆt mỏi. Lạc Phi lại hoàn toàn ngược lại, vẻ mặt chẳng hề để ý, đi vài bước lại ngáp một cái, lười nhác vươn vai như ngủ trưa mới dậy.
“Chẳng qua là núi Võ Đang mà thôi, đừng khinh thường người khác!” Tạ Thiên Hiên gầm lên.
Lạc Phi chớp mắt, mỉm cười với hắn: “Ta khinh thường ngươi đấy, làm gì được nhau?”
“Ngươi tưởng ngươi thắng chắc rồi à?” Tạ Thiên Hiên cười lạnh: “Ngươi nghĩ Bất Hưu lâm chúng ta thật sự không bằng núi Võ Đang các ngươi à?”
“E rằng trận tiếp theo sẽ rất mất thời gian, mau mau chóng chóng đánh ngươi cho xong còn có thể ngủ trưa tiếp. Đừng dông dài, nhanh tay lên.”
Lạc Phi lười biếng nói, có vẻ hắn cảm thấy nói nhiều như vậy cũng hơi mỆt, thần sắc không vui.
“Hây!” Tạ Thiên Hiên quát lớn một tiếng, chân khí trên người lập tức bùng lên!
“Đây là...” Lão thiên sư Đàm Trạch nhíu mày nói: “Nhất Khí Thành Long của Bất Hưu lâm?”
Hoàng Côn Luân thở dài: “Trong chớp mắt vận chân khí toàn thân, dùng một đòn đánh gục đối phương giành thắng lợi. TuyỆt học bất truyền của Bất Hưu lâm, dùng tốt có thể lập tức chiến thắng, dùng không tốt chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719973/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.