Cánh cửa Thái An điện chậm rãi mở ra.
Mộc Xuân Phong sắc mặt mỆt mỏi ngồi trong góc, nhìn Tiêu Sắt đẩy cửa vào, hơi nghiêng đầu sang. Tiêu Sắt bước vào Thái An điện, quay đầu nhìn về phía giường bỆnh của Minh Đức Đế. Hoa Cẩm nằm nhoài bên giường, hòm thuốc rơi bên cạnh cô, đã ngủ rất say.
Minh Đức Đế giơ tay vuốt ve đầu cô, giọng nói hiền từ: “Đúng là đứa bé ngoan.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Tiêu Sắt, ánh mắt như đuốc, đâu còn vẻ uể oải như mấy tháng trước, tạo một cảm giác mặt mày phơi phới.
Nhưng như có một tảng đá nỆn thẳng vào trong lòng Tiêu Sắt. Hồi quang phản chiếu.
Trong lòng Tiêu Sắt dâng lên cảm giác bi thương. Ngày trước hắn rời khỏi Thiên Khải thành, trong lòng luôn kiềm nén cảm giác uất ức đối với Minh Đức Đế, cho dù lần này về Thiên Khải thành, hai người cũng rất ít khi gặp mặt. Còn bây giờ mọi chuyỆn đã lộ ra chân tướng, cũng đã hiểu được nỗi bất đắc dĩ của Minh Đức Đế năm xưa, song Tiêu Sắt vẫn không buông bỏ
khúc mắc ngày đó. Nhưng hôm nay thấy Minh Đức Đế đã sắp rời nhân thế, cảm giác đau thương trong lòng hắn bỗng lan ra không chút kiêng ky..
“Phụ hoàng.” Tiêu Sắt gọi một tiếng, quỳ sụp xuống đất. “BỆ hạ.” Cẩn Tuyên cũng quỳ xuống theo.
Minh Đức Đế cười một tiếng, từ trên giường bỆnh đứng dậy, đi xuống. Hắn đỡ Tiêu Sắt và Cẩn Tuyên dậy, chậm rãi nói: “Trẫm sắp chết rồi.” Các thái giám cung nữ trong Thái An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719963/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.