Vĩnh An Vương phủ.
“Vận khí đưa tới huyỆt Bách Hội, lại đi một chu thiên nữa, thương thế của Tiêu Sắt sẽ khỏi được bảy tám phần, nhưng mấy ngày tới ngươi không thể
động đậy. Nếu bây giờ thu tay lại, Tiêu Sắt ngủ thêm một ngày là không còn vấn đề gì, con cũng không bị ảnh thưởng nhiều.” Cơ Nhược Phong ở
bên cạnh nói với Cơ Tuyết.
Cơ Tuyết hầu như không hề do dự, giơ bàn tay đặt lên lưng Tiêu Sắt. “Con đã quyết định rồi à?” Cơ Nhược Phong nói.
Cơ Tuyết gật đầu: “Đêm nay Tiêu Sắt phải có mặt, toàn bộ Thiên Khải thành này, chỉ hắn mới có thể kết thúc chuyỆn đêm hôm nay!”
Bên ngoài phòng, Lôi Vô Kiệt ôm kiếm đứng nhìn bầu trời, Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương không ngừng đi qua đi lại trong sân. Diệp Nhược Y ngồi trên ghế đá, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn vào trong phòng.
Bên ngoài vương phủ không ngừng vang lên tiếng kêu la thảm thiết. Còn trong vương phủ lại yên tĩnh tới lạ thường.
“Đột nhiên có cảm giác không có Tiêu Sắt thì chẳng biết nên làm thế nào.” Lôi Vô Kiệt thở dài: “Trước kia luôn chê hắn phiền, thế nhưng bây giờ chỉ cần có hắn, ta cảm thấy chuyỆn này sẽ thành.”
Diệp Nhược Y gật đầu một cái: “Đó mới là Tiêu Sắt, luôn khiến người ta có cảm giác đáng tin cậy.”
“Thật ra muốn thành công cũng có gì khó đâu, ai tới thì chém kẻ đó là được.” Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương dừng bước.
“Vẫn là sư tỷ uy vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719952/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.